Tuesday, December 30, 2008

Hạc giấy

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Vì vậy, nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

-->đọc tiếp...

Sunday, December 28, 2008

12 bức ảnh làm thay đổi thế giới

Mỗi tấm ảnh luôn có ngôn ngữ riêng hay ít ra cũng có thể thay thế được cả ngàn lời muốn nói. 12 tấm ảnh dưới đây luôn sáng bóng một màu thời gian. Tác dụng của chúng không chỉ nằm trong khung kính thưởng lãm mà còn có giá trị góp phần làm thay đổi thế giới, làm lộ ra những lớp rỉ sét bên trong khung thép hào nhoáng của xã hội.

1. Bức ảnh tôn vinh Phóng viên chiến trường


"Bãi biển Omaha, Normandy, Pháp", Robert Capa, 1944

"Nếu bức ảnh của bạn chưa tốt đó là do bạn đứng không gần chủ thể", đó là câu nói nổi tiếng của nhiếp ảnh gia Robert Capa, phóng viên chiến trường lẫy lừng. Đó là ngày 6/6/1944, ngày quân Đồng minh đổ bổ vào bãi biển Ohama và Robert Capa đã dùng đủ 4 cuộc phim của mình ghi lại những thời khắc không thể nào quên của những ngày cuối cùng đệ nhị thế chiến.

Ông đứng dưới làn đạn và chụp tiệm cận những người lính bộ binh đang anh dũng chiếm lĩnh dần từng phân vuông bờ biển với bức tường lửa trước mặt.

Bức ảnh này đã làm khơi dậy niềm tự hào của những phóng viên chiến trường và thúc đẩy họ lao vào cuộc chiến như những người chiến sỹ.

Tobert Capa mất tại Việt Nam năm 1954 thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ông hy sinh do giẫm phải mìn ở Thái Bình.

2. Bức ảnh chân dung khắc đậm nét u hoài


"Bà mẹ di cư", Dorothea Lange, 1936

Có thể sau đó còn rất nhiều bức chân dung thể hiện rất nhiều tầng cảm xúc ra đời nhưng bức ảnh này nằm ở phần ấn tượng đầu tiên về khắc họa chân dung. Người mẹ và đàn con bơ vơ vì mất chồng, mất cha.

Người đàn bà tên Florence Owens Thompson, chồng bà vừa chết vì bệnh lao để lại 7 đứa con thơ. Vẻ mặt của người đàn bà và những cái đầu gục xuống bờ vai đã gây nên một sự thương tiếc lớn lao và cũng trở thành món hàng để ngã giá trên bàn cờ chính trị nước Mỹ khi ấy. Cho dù sau đó được giúp đỡ nhưng bà mẹ và 7 đứa con cũng ra đi khỏi trại tị nạn và phải đến 40 năm sau mới chịu xuất hiện lại trên báo chí.

3. Bức ảnh tả rõ bộ mặt chiến trường


"Xác người trong ngày đầu tiên của trận chiến, Gettysburg, Pennsylvania", Mathew Brady, 1863

Những xác người, bầu trời xám xịt... những bức ảnh đầu tiên về chiến tranh được chụp khi máy ảnh mới ra đời. Mathew Brady, một người đã mất tất cả, tiền bạc, gia đình... quyết định gia nhập quân đội theo tiếng gọi của đôi chân. Ông cầm máy và ghi lại những khoảnh khắc khó quên của cuộc nội chiến Mỹ.

4. Bức ảnh làm kết thúc cuộc chiến


"Tướng quân đội Sài Gòn bắn chết một chiến sĩ giải phóng", Eddie Adams, 1968

Bức ảnh này đã gây sửng sốt cho toàn thế giới vào năm 1968 và chỉ một năm sau đã mang đến cho Eddie Adams giải thưởng Pulitzer.

Đó là hình ảnh tướng quân đội Sài Gòn Nguyễn Ngọc Loan cầm súng ngắn tử hình chiến sĩ giải phóng Bảy Lốp hồi Tết Mậu Thân 1968.

5. Bức ảnh lãng mạn nhất


"Ngày chiến thắng, Quảng trường Thời Đại, 1945", Alfred Eisenstaedt, 1945

Đó là ngày 14/8/1945 khi tin tức quân Nhật đầu hàng Đồng minh loan về, nụ hôn của một chàng thủy thủ với cô y tá lên trang bìa rất nhiều trang báo để loan tin chiến thắng. Một nụ hôn tình cờ nhưng trong giờ phút lịch sử ấy, đó là chất xúc tác để làm nên một nụ hôn đi vào huyền thoại.

6. Bức ảnh làm nhấn chìm cả một nền công nghiệp


"Hindenburg", Murray Becker, 1937


Không phải bức ảnh về Titanic, cũng chẳng phải là Chernobyl... mà là vụ nổ khinh khí cầu Hindenburg vào ngày 6/51937 mới là bức ảnh gây kinh hoàng nhất.

Từ bức ảnh ấy mà cả ngành sản xuất khinh khí chìm nghỉm, đóng cửa vì biết chắc sẽ chẳng ai dám mua nó nữa. Phải mất một thời gian dài sau này khinh khí cầu mới xuất hiện trở lại nhưng không mạnh mẽ trong dáng vẻ của cả một nền công nghiệp.

7. Bức ảnh thiên nhiên đẹp nhất


"The Tetons - Snake River", Ansel Adams, 1942

Đây là bức ảnh mà gần 70 năm sau, gần 300 người với những máy ảnh chuyên nghiệp nhất cùng với những máy đo sáng tốt nhất, đứng cùng ở vị trí ấy, cùng thời điểm ấy mà... không chụp lại được.

Ansel Adams chụp bức ảnh này vào năm 1942 với một độ sáng của ngọn núi phía xa cùng sự uốn lượn của dòng sông trước mặt mà hậu thế phải lắc đầu lè lưỡi. Đó là một "Bài thơ tuyệt phẩm của thiên nhiên", là vinh dự mà không ai có thể có được một lần thứ hai.

8. Bức ảnh làm Che Guevera sống mãi



"Thi hài của Che Guevara", Freddy Alborta, 1967

Bức ảnh chụp Che ở Bolivia vào năm 1967 khi ông đã bị chết. Trước khi chôn cất ông vào một nơi bí mật, chính quyền Bolivia khi đó quyết định cho phóng viên vào chụp ảnh để họ chứng minh rằng Che đã chết.

Nhưng việc giết đi một huyền thoại là tạo cho dày thêm sức sống bất diệt của họ. Sau đó bức ảnh này loan đi toàn thế giới và tình cảm dành cho Che lại càng sống hơn bao giờ.

9. Thiên tài cũng là người


"Einstein thè lưỡi", Arthur Sasse, 1951

Bạn nghĩ trở thành một thiên tài có nghĩa tất cả mọi thứ sẽ không giống người thường? Nhầm đấy, hãy ngắm Einstein với cái lưỡi ló rạng ngay khóe môi, trông ông có khác nào một em bé?

10. Bức ảnh siêu thực



"Dalí Atomicus", Philippe Halsman, 1948

Cái siêu thực ở đây được ghép trong cái vô thực, trong cả một mớ hỗn độn được bày xếp, mọi thứ đều chuyển động.

11. Bức ảnh gây ngộ nhận


"Quái vật hồ Loch Ness", Ian Wetherell, 1934

Huyền thoại về hồ Loch Ness ở Scotland có con thủy quái từng làm bao người sợ hãi và mức độ kinh hoàng càng tăng cao khi Ian Wetherell tung bức ảnh của mình ra trước công chúng. Nhờ bức hình ấy mà cả một ngành du lịch thu lợi nhuận khổng lồ bởi sự tò mò của người dân.

Đến bây giờ vẫn chưa chứng thực được bức ảnh là ghép hay thật nhưng người ta chứng minh được chẳng có thủy quái nào ở cái hồ nổi tiếng ấy. Song một khi đã trở thành huyền thoại thì nó chẳng bao giờ sợ mất khách.

12. Bức ảnh ứng báo tương lai


"Le Violon d’Ingres", Man Ray, 1924

Trước khi có photoshop thì việc xử lý hình ảnh đã có... May Ray. Tất nhiên không phải ông dùng kỹ xảo nhưng ông là bậc thầy của môn tạo thị giác. Những bức ảnh của ông luôn trung thực nhưng bố cục, màu sắc, chủ thể luôn mang một thông điệp bổ sung nhau.

"Cây đàn violin" là một trong những tác phẩm để đời của ông, dựa trên sự mềm mại, thanh nhã, gợi cảm và quyến rũ của eo lưng người phụ nữ, gây một cảm giác hút mắt mỗi khi nhìn vào.
-->đọc tiếp...

Việt Nam lần đầu vô địch Đông Nam Á



Việt Nam vô địch!!!
Cú đánh đầu tuyệt đẹp của Công Vinh đúng vào phút đá bù giờ cuối cùng của chung kết lượt về mang lại cho Việt Nam tỷ số hòa 1-1, và chiếc Cup AFF 2008 cùng kết quả chung cuộc thắng 3-2 trước Thái Lan.

Phút 93, Công Vinh ngã khi từ cánh trái di chuyển vào trong. VN được hưởng quả đá phạt hàng rào. Tiền vệ vào thay người Minh Phương sút phạt hiểm từ cánh trái, treo bóng vào khu cấm địa, Công Vinh bật cao đánh đầu ngược về góc cao phía xa. Một cú dứt điểm tuyệt vời, khiến cầu trường Mỹ Đình như vỡ tung trong niềm hạnh phúc. 1-1, Việt Nam vô địch. Chung cuộc, Việt Nam thắng 3-2.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/9E/4C/congvinh480s.jpg

Như vậy, sau Thái Lan và Singapore (mỗi đội ba lần vô địch), giờ tới lượt Việt Nam trở thành cái tên mới trong bảng vàng các nhà quán quân của khu vực. Cơn khát vàng của bóng đá Việt Nam đã được giải. Chúng ta đã đánh bại Thái Lan một cách thuyết phục, dù phải trải qua những
thời khắc khó khăn.

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/9E/4C/cup-480.jpg

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tươi cười trao Cup cho đội trưởng Tài Em. Và đội tuyển Việt Nam thực sự chìm trong bầu không khí ngọt ngào trên sân Mỹ Đình, tận hưởng cảm giác của những nhà vô địch. HLV Calisto khoác trên mình hai lá cờ Việt Nam và Bồ Đào Nha, nhảy múa cùng cầu thủ. Còn người hâm mộ Việt Nam thì đã vỡ òa trong niềm vui chiến thắng từ ngay sau khi Công Vinh thực hiện cú đánh đầu chuẩn xác phút 94.

Ngoài chức vô địch dành cho tập thể cùng 100.000 USD tiền thưởng, đội Việt Nam còn tự hào khi thủ môn Dương Hồng Sơn nhận danh hiệu Cầu thủ hay nhất giải.

Video clip trận Việt Nam-Thái Lan

Nếu không xem được video vui lòng bấm vào đây để tải và cài flash player




KHI XEM VIDEO MÀ BỊ GIẬT DO ĐƯỜNG TRUYỀN KHÔNG TỐT,

CÁC BẠN VUI LÒNG XEM TỚI LÚC HẾT

rồi bấm vào nút XEM LẠI để xem với chất lượng tốt hơn nhiều!

-->đọc tiếp...

Thursday, December 25, 2008

Xin Thầy hãy dạy cho con tôi...

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.
-->đọc tiếp...

Wednesday, December 24, 2008

Gửi ông già Noel!

Ông già Noel yêu mến!
Chỉ còn mấy ngày nữa là Giáng sinh. Cháu rất muốn viết thư cho ông sớm hơn, vì thú thực là cháu cũng sợ... hết quà và danh sách của ông thì cháu biết là năm nào cũng dài lắm!

Nhưng vì cháu cứ mải băn khoăn sợ mình lớn rồi- không biết có còn "trong độ tuổi qui định" được ông tặng quà nữa không? Sau nhiều lần suy nghĩ, cháu nghĩ rằng biết đâu ông lại thích nghe những điều ước của cháu, nên cháu quyết định viết thư cho ông. Cháu hi vọng thư cháu gửi sẽ đến tay ông không quá muộn, vì cháu gửi qua blog mà. Chỉ chút xíu là ông đã nhận được rồi, ông nhỉ!

Cháu là 1 cô gái ngoan ông ạ (Cháu nhớ là chỉ những cô bé ngoan mới được nằm trong list được tặng quà thôi phải không ông?). Cháu không hư đâu. Cháu rất chăm chỉ làm việc. Luôn đối xử tốt với mọi người. Và rất hay cười ông ạ...

Cháu có... vài điều ước nho nhỏ muốn bày tỏ với ông.
Cháu ước rằng cháu sẽ tăng thêm vài kg nữa. Bạn bè cháu đều bảo như thế sẽ xinh hơn.
Cháu ước rằng mình sẽ không bao giờ cắn móng tay nữa. Mấy tháng nay cháu đã nuôi được móng tay rồi ông ạ.
Cháu ước rằng vào đêm Noel, sẽ có một người (tất nhiên là con trai rồi, ông biết mà ông nhỉ) cầm hoa đến cổng nhà cháu (trời mưa 1 chút thì càng tuyệt), và nói với cháu rằng "Tôi là khách qua đường, xin em hãy nhận lấy!" như trong phim ấy ông ạ!
Cháu ước rằng những người thân yêu của cháu, và tất cả bạn bè cháu đã quen, và sẽ quen sẽ có một Giáng sinh an lành và nhiều kỉ niệm bên người thân.
Cháu ước rằng cháu sẽ bớt thức khuya hơn, vì mấy hôm nay mặt cháu nổi mấy cái mụn rồi ông ạ.
Cháu ước rằng mỗi ngày đối với cháu sẽ như buổi sớm mai - khi mà tất cả đều trong không khí khởi đầu, tươi mới và trong trẻo!
Cháu ước rằng tình cảm của cháu với những người thân và ngược lại - sẽ như những buổi tối - khi nhà nhà ấm không khí quây quần, tụ họp.
Cháu ước rằng sau này cháu sẽ yêu một người như giấc ngủ ngon - khi mà mọi lo toan hàng ngày bị lãng quên, chỉ có những điều ngọt ngào chơi trò ú tim trong giấc mộng!
Cháu ước...

Hình như nhiều quá phải không ông? Thôi cháu đành dừng ở đây vậy, sang năm cháu sẽ ước tiếp ông nhé!

Ah, nhưng mà còn 1 điều này, cháu muốn ông "xem xét" - là cái người con trai mang hoa đến nhà cháu vào đêm Noel ấy, ông còn nhớ chứ ạ? Ông đừng quên nói anh ấy nhớ... mang theo cả quà nữa ông nhé! Hihi.

Cháu cảm ơn ông rất nhiều!

Chúc ông Giáng sinh an lành và hạnh phúc!
-->đọc tiếp...

Monday, December 22, 2008

Sự tích Hoa Mẫu Đơn

Hãy gắng chờ ít năm nữa con ạ, chẳng bao lâu em gái con lớn lênvà nó sẽ chăm sóc mấy đứa em thay con - Cha nàng Mẫu đơn nói và nàng đã vâng mệnh. Thế nh­ng khi em nàng khôn lớn, có người yêu ước hẹn, nó bèn khóc lóc van xin chị đừng nỡ phá vỡ hạnh phúc của nó. Và thế là nàng Mẫu Đơn đành hoãn việc đi ở riêng của mình lại.

- Thời gian tựa chim bay, chàng ôi, mà thời gian nghiệt ngã càng thử thách tình yêu của đôi ta, - Nàng Mẫu Đơn lựa lời an ủi người tình.

- Hết chờ rồi lại chờ, - Ximêôn thốt lên.

Cha mẹ chàng đã bất đồng ý kiến nhau và rốt cuộc họ đã đuổi chàng trai chưa vợ ra khỏi nhà. Sau khi hứa với nàng Mẫu Đơn là sau hai năm nữa sẽ nhờ chim bồ câu đưa thư trả lời, Ximêôn và một bông hoa trắng cắp ở mỏ bay về tìm nàng Mẫu Đơn.

- Cảm ơn chàng, chàng yêu quý của em - Nàng Mẫu Đơn viết cho Ximêôn - Em hiểu là chàng vẫn ch­a quên em. Và những tháng năm qua em cũng không một phút quên chàng. Nhưng đôi ta còn phải chờ đợi thêm hai năm nữa, khi ấy em trai của em mới kịp lớn khôn.

Song khi đứa em trai phương trưởng nó hình dung ra những chuyến du ngoạn đầy thú vị, và nó không muốn cho chị gái ra khỏi nhà. Nàng Mẫu Đơn lại báo tin cho Ximêôn biết và xin chàng cố chờ thêm hai năm nữa. Rồi hai năm ấy lại trôi qua, nàng Mẫu Đơn vẫn không nỡ bỏ nhà mà đi, vì cô em thứ ba của nàng cũng đã đến tuổi thành hôn.

- Anh sẽ sang bên kia đại d­ơng tìm kiếm hạnh phúc - Ximêôn viết - Hãy cho anh biết nàng muốn quà gì để anh gửi tặng.

- Xin chàng hãy gửi cho em một bông hoa để em trồng ở vườn nhà, - nàng Mẫu Đơn đáp lại người tình nhưvậy, vì nàng không tin rằng chàng sẽ thành đạt và trở nên giàu có ở một xứ xa lạ, để rồi có thể gửi vàng, bạc, châu báu về cho mình.

Năm tháng cứ trôi qua vùn vụt... Sau hai năm, Ximêôn lại đánh tiếng hỏi nàng Mẫu Đơn chừng nào thì hai người có thể làm lễ thành hôn được. Và nàng lại bắt chàng phải kiên trì chờ hai năm nữa, vì giờ đây đứa em trai đã lớn của nàng đang muốn chu du thiên hạ. Hiện giờ nàng chỉ còn phải chăm một đứa em nữa thôi.

Nàng Mẫu Đơn nào ngờ được căn bệnh quái ác đã cướp đi đứa em gái của nàng sớm có gia thất và bỏ lại ba đứa trẻ côi cút. Ai sẽ chăm sóc, nuôi dậy chúng một khi cha của chúng suốt ngày bận bịu với công việc cấy cày? Nàng không che chở chúng sao được khi cha của chúng đã đe rằng sẽ đem chúng vào rừng và bỏ cho sói ăn thịt?

Nàng Mẫu Đơn lại báo cho ng­ời bạn đời tương lai của mình các tin trên để chàng đừng vội về khi người em rể của nàng chưa tìm được người vợ mới. Tang lễ xong xuôi, ng­ời em rể đi bước nữa. Nhưng mụ dì ghẻ này rất ghét những đứa con riêng của chồng, vì vậy nàng Mẫu Đơn lại phải gánh trách nhiệm nuôi dạy chúng.

Chẳng ai biết được nàng Mẫu Đơn và Ximêôn có còn tiếp tục tính toán chuỗi ngày còn lại trước lễ cưới không, chỉ biết rằng khi những đứa trẻ mồ côi kia phương trưởng, nàng Mẫu đơn lại tiếp tục nuôi dạy thêm những đứa cháu con của cô em út nữa. Năm tháng tựa bóng câu qua cửa sổ, gánh nặng gia đình đã làm tấm lưng mẫu đơn còng xuống, nỗi buồn và sự sầu muộn khiến tóc nàng bạc trắng và khi nàng trở nên thừa đối với mọi ng­ời, thì tất cả những đứa trẻ mà nàng từng chăm bẵm xưa kia cũng quên luôn cả con đường dẫn đến túp lều tồi tàn của bà già đơn độc. Sáng sáng, nàng chống gậy đi ra cổng, và dừng lại đó rất lâu có ý trông chờ chim bồ câu bay tới để nhờ chim nhắn với người phương xa mấy lời:

- Em vẫn đang chờ chàng, chàng yêu quý của em!

Khi chim bồ câu mang tin trở lại, nàng Mẫu Đơn mới bắt đầu chuẩn bị cho ngày cưới. Nàng mặc chiếc áo khoác ngoài may từ hồi còn trẻ, đội vành hoa cưới lên đầu, và cứ như thế nàng đứng suốt ngày trước cổng ra vào, khiến khách qua đường phải ngạc nhiên, mỉm cười. Nhưng cái con người mà nàng chờ đợi kia vẫn không trở về. Ngay cả những đứa trẻ mà nàng từng nâng niu, cho bú mớm cũng không quay trở lại. Song le, lưỡi hái của tử thần, điều mà Mẫu Đơn không cầu xin, không ước muốn đã vẫy gọi nàng. Mẫu Đơn được đưa ra nghĩa địa. Trên nấm mộ của nàng, người ta đắp lên một đụn cát vàng. Khi đám người làm phúc đi khỏi thì có một ng­ời lạ mặt tìm đến nghĩa địa và đứng lặng trước nấm mộ đất còn mới nguyên

- Vậy là đôi ta đã gặp nhau ở đây, Mẫu Đơn của ta, - Ng­ời lạ mặt nói làm nh­ người đang nằm dưới đất sâu kia có thể nghe thấy được. - Ta đã hối hả đáp tầu vượt đại dương, đã cưỡi lạc đà băng qua sa mạc, đã vượt bao đầm lầy với hy vọng được thấy mặt nàng. Ta mang về cho nàng một bông hoa. Để tỏ lòng thương nhớ nàng, ta đặt tên cho hoa là Mẫu Đơn và hương của nó toả ra sẽ thật là ngọt ngào .

-->đọc tiếp...

TrinhGia architect latest post

Advertisement

Free Games www.roask.com Free web directoryVermeld Web Directory Winentrance.com Explore2india.com Genuineinfotech.com Globalcomputerbusiness.com Cybergiftindia.com
Dmegs Web Directorycommercial property to rent businesses for saleWebRoads Deep Links DirectoryPin By Directory Catalog Clonet

Blog Archive

 

Copyright 2008 All Rights Reserved TrinhGia architect group by TrinhChienThang Converted into Blogger Template by Bloganol dot com